Ngày tôi tìm thấy sự tự tin cùng chiếc xe số 50cc

Sáng hôm đó, trời hơi se lạnh. Tôi đứng trước cửa hàng xe, tay cứ miết vào mép balo vì hồi hộp. Chẳng ai nghĩ rằng một đứa vốn rụt rè như tôi lại dám tự mình đi mua xe. Nhưng tôi biết, đã đến lúc phải thay đổi. Chiếc xe số 50cc mà tôi đã để ý suốt hơn một tháng nằm im lặng dưới ánh đèn showroom, nhỏ nhắn nhưng trông lại thật kiên định.

Sau khi hoàn tất giấy tờ, người bán trao chìa khóa cho tôi. Một khoảnh khắc giản dị thôi nhưng với tôi, nó như đánh dấu cột mốc trưởng thành. Tôi ngồi lên xe, hít một hơi thật sâu rồi đề máy. Tiếng nổ máy nhỏ, êm, khiến tôi cảm thấy an tâm hơn bao giờ hết. Tôi bắt đầu chạy chậm rãi, tay ga run run nhưng lòng lại thấy lạ lùng… một chút phấn khích, một chút tự do lẫn vào nhau.

Đoạn đường đầu tiên tôi đi là con đường quen thuộc dẫn về nhà. Cây hai bên đường vẫn vậy, quán nước mía đầu ngõ vẫn đông như mọi khi, nhưng cảm giác thì khác. Tôi đang tự mình chạy, tự mình kiểm soát, tự mình bước ra khỏi vùng an toàn. Chiếc xe số 50cc nhỏ bé ấy như hiểu tôi, không vội vàng, không gằn máy, cứ nhẹ nhàng đưa tôi đi qua từng khúc cua.

Khi đến cầu, gió thổi mạnh hơn, tôi kéo chặt áo khoác và bất giác bật cười. Hóa ra cái cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là đáng sợ – việc tự chạy xe trên đường – lại bình yên đến vậy. Tôi nhận ra mình không còn sợ những điều mới mẻ nữa. Chỉ cần một chút dũng cảm, một động cơ nhỏ 50cc và một khoảnh khắc liều lĩnh, tôi đã bước sang một phiên bản khác của chính mình.

Tối hôm ấy, tôi dựng xe trong góc sân. Bố tôi nhìn chiếc xe rồi quay sang cười bảo: “Thế là lớn thật rồi.” Tôi không nói gì, chỉ vuốt nhẹ tay lái. Bởi tôi biết, từ hôm nay, hành trình trưởng thành của tôi đã có một người bạn đồng hành mới – chiếc xe số 50cc đơn giản nhưng đầy ý nghĩa.

0コメント

  • 1000 / 1000